[ĐM] Phim giả tình thật [Chương 57]

Chương 57: Người xấu.

Tô Cách quyết định, cho dù Trần Mục Dương có xảy ra chuyện gì thì việc bây giờ cậu có thể làm là chờ đợi anh, chờ anh về bên cậu.

Hiệu ứng của bộ phim lần này đúng là rất tốt, bây giờ Tô Cách ra khỏi cửa là đã được người khác nhận ra, mà đứa như cậu cũng đã bắt đầu có fan cuồng, nhào lên túm tay áo cậu không buông, đòi ký tên chụp ảnh cùng.

Việc này khiến Tô Cách có chút rầu.

Lậu Phong kiếm cho cậu một trợ lý mới, sau này có việc gì có thể bảo người ta làm giúp.

Vốn Tô Cách một mực từ chối, nhưng Lậu Phong bảo: “Please… cậu cho là bây giờ mình còn giống trước đây hả? Bây giờ cậu đang nổi cỡ nào biết không? Cậu có biết fan bây giờ khủng bố lắm không hả, nếu mà nhong nhong đi bên ngoài, có thể thích đến nỗi tạt acid vào mặt đấy!”

“Hở?!” Tô Cách kinh ngạc.

Dưới sự cương quyết của Lậu Phong, Tô Cách có thêm một trợ lý, hơn nữa ngay ngày hôm sau, người này đã đến sống ở tầng dưới chỗ cậu ở.

Bây giờ Tô Cách không được ở nhà của Trần Mục Dương, paparazzi ở khắp mọi nơi, biết nhà anh ở đâu là bình thường. Tuy giờ không có tin gì của Trần Mục Dương, nhưng cậu không thể để người ta túm được nhược điểm của anh, liền dọn ra khỏi nhà anh, đến ký túc xá công ty phân cho.

Trợ lý lái xe đưa Tô Cách đến tòa nhà của Z radio, đi trang điểm liền gặp được khách mời đợt này.

Tham gia chương trình ngoài các thành viên cố định, thì sẽ có thêm vài khách mời.

Lần này không chỉ có Tô Cách, còn có Dương Dương, Chu Chỉ Huyên, và một idol tên Eight.

Dương Dương không ngờ lại gặp phải Tô Cách, nhướn mày kinh ngạc. Để có được cơ hội tham gia, cậu ta đã phải hầu một đại gia một đêm, cho lão lăn qua lăn lại, là bởi có lượt xem cao, dễ hút fan. Cho nên Dương Dương nghĩ già cả đầu để tham gia, không ngờ lại chạm mặt Tô Cách.

“Không ngờ lại có thể bất ngờ gặp được nhiều gương mặt thân quen quá!” Dương Dương ngồi cạnh Tô Cách, lật mặt rất nhanh, thân thiết chào hỏi cậu.

Vì đang phải trang điểm nên Tô Cách không tiện quay đầu, nhưng vẫn lịch sự cười với Dương Dương: “Lâu rồi không gặp.”

Chu Chỉ Huyên đi vào, thấy Tô Cách và Dương Dương, mặt không chút thay đổi, nói với trợ lý: “Sao lại nhiều người thế này, không phải tôi đã yêu cầu phòng chờ riêng sao?”

“Xin lỗi, trước giờ chúng tôi đều phân thành hai phòng cho thành viên và khách mời.” Staff của chương trình tỏ vẻ bất đắc dĩ, có lẽ đã từng gặp qua trường hợp nên giải thích leo lẽ thường.

“Khách mời một phòng? Cũng phải xem là khách mời ở đẳng cấp nào, đám họ ở cùng thì chẳng nói, nhưng tôi là tiền bối, có thể ở chung ư?” Chu Chỉ Huyên lập tức đen mặt: “Không được, tôi sẽ nói với đạo diễn, nếu không cho tôi một phòng chờ riêng, tôi sẽ không tham gia.”

Staff gặp phải loại khách mời thế này đã không phải ngày một ngày hai, ngay cả mí mắt cũng chẳng buồn nâng: “Không cần tìm đạo diễn, giờ tôi có thể nói nếu cô không muốn quay thì có thể đi luôn, chúng tôi sẽ mời người khác. Cô phải biết chương trình của chúng tôi nằm trong top 3 rating, cả nước có bao nhiêu người sẽ xem?”

Nói rồi, staff cũng chẳng cần biết sắc mặt của Chu Chỉ Huyên, xoay người đi khỏi.

Chu Chỉ Huyên tức đến trắng mặt, nhưng cũng chẳng có cách. Ban nãy cô ả chỉ làm bộ thôi, đúng như staff kia nói, chương trình này nằm trong top 3, không tham gia là đồ ngu.

Lại thêm một vị khách mời đi tới, người kia đầu vàng chóe, mặc áo da màu đen cùng quần bó, tay bỏ trong túi quần, hơi khom người đi vào.

Gương mặt thực sự rất đẹp, đeo kính râm nhìn mọi người một vòng, Tô Cách qua gương cười với gã một cái.

Đây chính là idol tiểu thiên vương Eight.

Eight chẳng nói gì, ngồi một chỗ, để thợ trang điểm riêng trang điểm cho mình.

Chu Chỉ Huyên vừa thấy gã xuất hiện, lập tức cười như hoa nở, ngồi cạnh gã, để thợ trang điểm vẽ vời mặt mình.

“Cậu là Eigh đi? Xin chào, tôi là Chu Chỉ Huyên, cũng là một Bumpby!” Cô nàng vươn tay về phía Eight.

Nhưng Eight chẳng bắt lại, chỉ lạnh lùng nói: “Xin lỗi, tôi mắc bệnh sạch sẽ.”

Cô nàng lập tức đỏ mặt xấu hổ, chậm rãi thu tay, chẳng biết có thể nói gì nữa.

Thợ trang điểm bắt đầu trang điểm cho cô, bốn người im lặng trong sự xấu hổ. Tô Cách quen với sự yêu tĩnh rồi, để yên cho thợ vẽ mặt, còn Dương Dương không biết cứ nhắn tin với ai.

Eigh bỏ kính râm xuống, Tô Cách nhìn từ gương, là một cậu chàng đẹp trai đến điên người, cảm giác tuổi rất trẻ, hẳn là nhỏ hơn cậu mấy tuổi.

Xong xuôi hết, có vài người ở lại nghỉ ngơi.

Bốn MC đẩy cửa đi vào, ba MC nam đều là người phóng khoáng, vừa vào đã tạo mối quan hệ với Chu Chỉ Huyên và Dương Dương.

Mà vị MC nữ duy nhất là Từ Dao cũng xuất thân từ giới người mẫu giống Chu Chỉ Huyên, đường đi cũng chẳng khác gì cô nàng, đều là loại hình nữ thần, ngay cả độ dài mặt không kém nhau mấy, mắt to cằm tiêm, chẳng khác nào đi ra từ một bệnh viện.

Nhưng Từ Dao nổi hơn nhiều, Từ Dao cũng là nữ ngôi sao bước ra từ Bành Thành, bao nhiêu dinh dưỡng từ cây cổ thụ truyền tới đều quá rõ rồi.

Hai người ra mắt không chênh nhau, cùng một ngành, vẻ ngoài cũng chẳng kém cạnh. Chu Chỉ Huyên giờ này vẫn còn phải đi đóng mấy bộ phim thần tượng, phải thể hiện mình là vẻ đẹp thanh xuân động lòng người, nhưng trên thực tế đã bắt đầu quá tuổi. Cô ả đánh chiếm thị trường màn ảnh, đóng mấy bộ phim thần tượng não tàn, cũng có chút xi nhê, nhưng so ra thì kém Từ Dao nhiều.

Cũng là một bình hoa trong giới điện ảnh, tốt xấu gì cũng nhẵn mặt. Bây giờ còn là MC của chương trình có tỉ lệ người xem cao nhất nhì cả nước, thu hút được không ít fan qua đường, kể cả vai nữ chính cũng nước chảy thành sông, thật khiến Chu Chỉ Huyên hâm mộ không thôi.

Bây giờ gặp phải, Từ Dao việc gì phải hòa nhã với cô nàng.

Không trừng trắng mắt trước bàn dân thiên hạ là may lắn rồi.

Người hiểu chuyện chút cũng sẽ nhìn ra hai người này chẳng ưa gì nhau, chỉ có Dương Dương vẫn hăm hở xin chụp ảnh chung với hai vị nữ thần.

Không muốn mất mặt nên đành phải đồng ý. Lúc chụp xong, trên ảnh Từ Dao và Chu Chỉ Huyên đều nghiêng mặt, để lộ cằm V line cùng mắt to, cùng mím môi cười, nhìn qua thật chẳng phân biệt nổi ai là ai.

Dương Dương chỉ chụp mỗi một ảnh này, Từ Dao lập tức không vui, trang điểm xong thì Chu Chỉ Huyên trắng hơn cô một chút rồi! Không được, Từ Dao liền quay đầu bảo: “Dương Dương à, ảnh này không có đẹp, chúng ta chụp thêm một tấm đi, rồi lát nữa đăng lên Weibo của chị.”

Weibo của Từ Dao rất khủng, chỉ cần cô nàng đăng thì sẽ có rất nhiều người xem. Dương Dương cảm thấy chuyện này rất tốt, vội bỏ qua tấm ảnh kia, nói: “Vâng, chúng ta chụp lại.”

Chu Chỉ Huyên cũng không vui, đang đẹp thế chụp lại làm gì, hơn nữa rõ ràng cô đẹp hơn, bây giờ dám gạt cô ra?

“Dương Dương, lát nữa mình cũng chụp, rồi chị cũng đăng.”

Fan Chu Chỉ Huyên không nhiều bằng Từ Dao, nhưng vẫn là có lượng fan nhất định. Huống chi Chu Chỉ Huyên chủ động đăng lên, lại càng giúp cậu ta không ít.

Dù sao giới giải trí cũng là nơi gió chiều nào xoay chiều đấy.

Từ Dao và Chu Chỉ Huyên đang ngầm đấu với nhau, người ngoài đều có thể nhìn ra được, nhưng Dương Dương lại chẳng cảm nhận được, thậm chí còn mừng thầm hôm nay mình vớ đủ rồi.

Tô Cách lạnh mắt nhìn Dương Dương chup xong với Chu Chỉ Huyên, rồi lại tiếp tục với Từ Dao. Đạo diễn bắt đầu lấy quần áo thể thao cho mọi người thay.

Vì chương trình sẽ phải hoạt động rất nhiều, nên mặc đồ thể thao sẽ dễ bề hành động. Đổi quần áo xong, Từ Dao cùng Chu Chỉ Huyên phăm phăm đi về phía trước.

Thật ra luật của trò chơi rất đơn giản, dùng một mật thư để tìm manh mối, sau đó từ đó tìm mật thư tiếp theo, cứ thế cho đến lúc tìm được địa điểm tổ sản xuất giấu kho báu, đội nào tìm được trước thì thắng.

Nhưng mà trong cả chương trình sẽ phải đấu thể lực, cũng có lúc phải đấu trí.

MC một đội, khách mời một đội, nhanh chóng nhận được mật thư, bắt đầu tìm kiếm manh mối. Các camera sẽ bám sát, quay từng biểu cảm, hành động nhỏ.

Ở mặt trí tuệ thì Tô Cách còn đỡ được, chứ sang mảng vận động thì cậu có chút hết nổi, hơn nữa vết thương ở mắt cá vẫn chưa khỏi hẳn dù cậu đã cố gắng chăm sóc nó sau khi kết thúc bộ phim, nhưng nói chung vẫn là hơi quá tải.

Lúc chạy theo cả đoàn, cậu có chút tụt lại.

Dương Dương thừa dịp camera không quay được, móc mỉa: “Làm ơn bỏ ra chút sức mạnh được không, lúc cậu quay phim còn khổ hơn thế này mà cũng không chịu được à!”

Tô Cách khẽ cắn môi, cố gắng đuổi theo cả đoàn, mắt cá chân ẩn ẩn đau.

Lúc vượt qua bức tường, vốn Dương Dương sẽ ở trước Tô Cách, nhưng chẳng biết vì sao lại đổi vị trí để cậu leo trước. Mà khi cậu vừa định vươn lên, thì không biết bị ai kéo lấy từ đằng sau, ngã xuống đất, đầu đập xuống đá, cảm thấy trước mắt tối sầm, hôn mê bất tỉnh.

Đoàn làm chương trình không ngờ lại xảy ra sự cố, vội vàng chạy tới chỗ Tô Cách xem xét.

————

Tô Cách mơ màng mở mắt, cảm thấy mi mắt mình nặng trĩu như đeo đá, cố gắng mãi mới mở ra được, đột nhiên lại nhìn thấy Trần Mục Dương xuất hiện trước mặt mình.

Gương mặt vẫn là biểu cảm không đổi, nhưng sự lo lắng lại hiện đầy trên đôi mắt đen.

Tô Cách cảm thấy mình bị chấn động não tới nỗi xuất hiện ảo giác rồi.

Cậu thở dài, nhắm mắt, định ngủ thêm một lát nữa. Đã lâu rồi không được ngủ đã như vậy, từ lúc nổi lên đến giờ, gần như mỗi ngày cậu không được ngủ quá năm tiếng.

Không ngủ ở phòng nghỉ thì cũng là ở trên xe.

Mà ngủ cũng không được tròn giấc.

Bây giờ cậu có thể thư thả nằm trên giường ngủ một giấc, tuy đầu u một cục to, nhưng vẫn là có giường êm mà nằm.

Tô Cách trong khổ vẫn có sướng, cậu vốn  may mắn như thế.

“Em tỉnh rồi? Nếu thế thì mở mắt ra đi.” Giọng của Trần Mục Dương vang lên bên tai cậu.

Đợi đã, không phải là mơ ư?

 

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s